Chọn kiểu gõ: AUTO [F9] VNI TELEX VIQR VIQR* Tắt Kiểm tra chính tả Bỏ dấu kiểu cũ
Ngày xin lỗi
  • Trang chủ
  • Diễn đàn
  • Tìm kiếm
  • Diễn đàn
  • Lịch
  • Thành viên
  • Đăng nhập
  • Đăng ký
  • Hộp Thư
Trang: [1]   Xuống
In
Tác giả Chủ đề: Ngày xin lỗi  (Đọc 435 lần)
0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.
Hạnh Phúc Ảo
Thành viên thân thiết
****


khỎi phẢi xoÁy


Lớp: N/A
Trường: N/A
Khoá: N/A

Bài viết: 251
Thống kê Thanks
-Đã Thanks: 88
-Nhận được: 37
Điểm thưởng: 1

Offline Offline
« vào lúc: 26 Tháng Mười Một, 2010, 09:59:04 PM »
Khi còn là học sinh cấp ba, tôi là một con bé rất hay dỗi hờn. Có đôi khi trong những cuộc tranh luận với bạn bè, tôi sai tuyệt đối, nhưng vẫn cố chấp cho rằng mình đúng.


Và khi tôi đã giận ai, không bao giờ xin lỗi hoặc làm lành trước, toàn để bạn bè chủ động giảng hoà. Ở nhà, tôi cũng cư xử với mọi người trong gia đình như vậy. Bị bố đánh đòn vì tội đi chơi không xin phép, tôi phản ứng bằng cách một tháng liền không nói chuyện với bố cho đến khi bố bắt chuyện với tôi. Bà nội mắng về việc để đồ đạc bừa bãi, tôi cũng vùng vằng , giận hờn với bà. Tôi biết mọi người luôn yêu thương và chiều chuộng tôi, nên bướng bỉnh, ngang ngạnh. Mẹ tôi có lần đã thốt lên :" Con là đứa giận dai nhất trên đời đấy, con gái.."

Cho đến khi...

Tôi và Linh là bạn thân từ ngày bé. Linh hiền lành, nhút nhát. Bất kì khi nào chúng tôi giận hờn nhau, Linh luôn là người xuống nước làm lành. Bao nhiêu năm, tôi vẫn luôn là kẻ không chịu nhường, dù chỉ là một lần, với bất kì ai, kể cả Linh..

Hôm ấy, Linh vô tình làm vỡ chiếc bình hoa mẹ tặng tôi ngày sinh nhật. Tức giận, tôi xổ một tràng dài những lời nhiếc móc dành cho Linh. Buồn bã, cô bạn lủi thủi ra về...

Tôi đâu biết, đó là lần cuối cùng tôi được gặp Linh. Vài ngày sau, tôi nhận được tin Linh mất vì tai nạn giao thông...

Sốc, bàng hoàng, đau đớn và mất mát, tôi suy sụp một thời gian dài. Tôi giận bản thân mình đã không kịp nói với Linh một lời xin lỗi. Đêm nào ngủ, tôi cũng thấy giấc mơ vương vấn hình bóng của Linh. Tôi gần như rơi vào trạng thái trầm cảm...

Rất may, mẹ đã kịp thời nhận ra và ở bên tôi. Mẹ nói đó là một bài học lớn trong đời dành cho tôi. Số phận mỗi người không ai biết trước được. Thế nên hãy yêu thương nhau từng giây phút khi còn ở bên nhau...

Sau sự mất mát ấy, mỗi tháng, tôi đều dành ngày cuối cùng của tháng để xin lỗi tất cả những người tôi có lỗi. Tôi bao dung hơn, vị tha hơn trước những người có lỗi với mình. Tôi biết trân trọng tất cả những người xung quanh. Hy vọng, khi nhìn thấy tôi từ một nơi xa, Linh sẽ mỉm cười...

  http://www.muctim.com.vn/article/media/2010/11-20/41279//sorry-chen.jpg
Ngày xin lỗi


Tiểu San

Sưu tầm
Logged
Chữ ký của Hạnh Phúc Ảo
CRD
nguyenhuuthanh25091993
Thành viên thân thiết
****


...†...¶«ẻ..Cô..Ðõñ...†...

Giới tính: Nam

Lớp: 12a5
Trường: THPTChonThanh
Khoá: 2007 đến 2011

Bài viết: 255
Thống kê Thanks
-Đã Thanks: 15
-Nhận được: 18
Điểm thưởng: -3

Offline Offline
Email
« Trả lời #1 vào lúc: 12 Tháng Một, 2011, 05:04:03 PM »
Đúng là số phận của mỗi người không ai có thể biết được vì vậy chúng ta phải biết trân trọng những người xung quanh và những gì bạn đang có đừng để khi nó mất đi mới cảm thấy hối tiếc. Trong tình cảm cũng vậy hẫy trân trọng người mà mình yêu thương nha các bạn hi
Logged
Trang: [1]   Lên
In
Chuyển tới: