TUỔI TRẺ THPT CHƠN THÀNH
TỈNH BÌNH PHƯỚC

"Không có việc gì khó - Chỉ sợ lòng không bền - Đào núi hay lấp biển - Quyết chí ắt làm nên"

Giới thiệu chung
Cuộc Đời hoạt động
Những câu nói của Bác
Tư tưởng HỒ CHÍ MINH
Bản Di Chúc
Tác phẩm của  Bác
Phong cách Bác Hồ
Học và Làm
Album Ảnh Bác
Phim tài liệu về Bác
Chuyện Bác Hồ
Thơ về Bác
Lời bài hát về Bác
Nghe Nhạc về Bác
Hát Karaoke

Soạn: AM 531065 gửi đến 996 để nhận ảnh này

Những lời dạy của Bác về đạo đức
 

Tự mình phải:

               Cần kiệm.

               Hoà mà không tư.

               Cả quyết sửa lỗi mình.

               Cẩn thận mà không nhút nhát.

               Hay hỏi.

               Nhẫn nại (chịu khó).

               Hay nghiên cứu, xem xét.

               Vị công vong tư.

               Không hiếu danh, không kiêu ngạo.

               Nói thì phải làm.

               Giữ chủ nghĩa cho vững.

               Hy sinh.

               Ít lòng tham muốn về vật chất.

               Bí mật.

   Đối với người phải:

               Với từng người thì khoan thứ.

               Với đoàn thể thì nghiêm.

               Có lòng bày vẽ cho người.

               Trực mà không táo bạo.

               Hay xem xét người.

   Làm việc phải:

               Xem xét hoàn cảnh kỹ càng.

               Quyết đoán.

               Dũng cảm.

               Phục tùng đoàn thể.

- Đường cách mệnh, 1927.

- Hồ Chí Minh Toàn tập, NXB. Chính trị quốc gia, Hà Nội, 2000, t. 2, tr. 260.

 

Gạo đem vào giã bao đau đớn,

Gạo giã xong rồi, trắng tựa bông,

Sống ở trên đời người cũng vậy,

Gian nan rèn luyện mới thành công.

- Nghe tiếng giã gạo, t. 3,

  tr. 350.

 

Tôi tuyệt nhiên không ham muốn công danh phú quý chút nào. Bây giờ phải gánh chức Chủ tịch là vì đồng bào uỷ thác thì tôi phải gắng sức làm cũng như một người lính vâng mệnh lệnh của quốc dân ra trước mặt trận. Bao giờ đồng bào cho tôi lui, thì tôi rất vui lòng lui. Tôi chỉ có một sự ham muốn, ham muốn tột bậc, là làm sao cho nước ta được hoàn toàn độc lập, dân ta được hoàn toàn tự do, đồng bào ai cũng có cơm ăn áo mặc, ai cũng được học hành. Riêng phần tôi thì làm một cái nhà nho nhỏ, nơi có non xanh, nước biếc để câu cá, trồng hoa, sớm chiều làm bạn với các cụ già hái củi, em trẻ chăn trâu, không dính líu gì với vòng danh lợi.

                                           - Trả lời các nhà báo nước ngoài,

                                                       21-1-1946, t. 4, tr. 161.

 

Những lỗi lầm chính là:

               1. Trái phép

               2. Cậy thế

               3. Hủ hoá

               4. Tư túng

               5. Chia rẽ...

               6. Kiêu ngạo...

   Chúng ta không sợ sai lầm, nhưng đã nhận biết sai lầm, thì phải ra sức sửa chữa. Vậy nên, ai không phạm những lầm lỗi trên này, thì nên chú ý tránh đi, và gắng sức cho thêm tiến bộ. Ai đã phạm những lầm lỗi trên này, thì phải hết sức sửa chữa.

                                     - Thư gửi Ủy  ban nhân dân các

                                        kỳ tỉnh, huyện và làng,

                                                       17-10-1945, t. 4, tr. 57, 58.

  

1- Mình đối với mình : Đừng tự  mãn, tự túc; nếu tự mãn, tự túc thì không tiến bộ. Phải tìm học hỏi cầu tiến bộ. Đừng kiêu ngạo, học lấy điều hay của người ta. Phải siêng năng tiết kiệm.

   2- Đối với đồng chí mình phải thế nào? Thân ái với nhau, nhưng không che đậy những điều dở. Học cái hay sửa chữa cái dở. Không nên tranh giành ảnh hưởng của nhau. Không nên ghen ghét đố kỵ và khinh kẻ không bằng mình. Bỏ lối hiếu danh, hiếu vị...

                                          - Bài nói chuyện với cán bộ

                                            tỉnh Thanh Hoá,

                                            20-2-1947, t. 5, tr. 54.

 

... Chúng ta phải kiên quyết tẩy sạch những khuyết điểm sau đây:

a.      Địa phương chủ nghĩa...

b.      Óc bè phái…

c.       Óc quân phiệt, quan liêu...

d.      Óc hẹp hòi...

e.      Ham chuộng hình thức...

f.        Làm việc lối bàn giấy...

g.      Vô kỷ luật, kỷ luật không nghiêm...

h.      Ích kỷ, hủ hoá...

                                         - Thư gửi các đồng chí Bắc Bộ,

 1-3-1947, t. 5, tr. 71 - 74.

 

Bệnh chủ quan, bệnh ích kỷ, bệnh hẹp hòi, v.v.., mỗi chứng bệnh là một kẻ địch. Mỗi kẻ địch bên trong là một bạn đồng minh của kẻ địch bên ngoài. Địch bên ngoài không đáng sợ. Địch bên trong đáng sợ hơn, vì nó phá hoại từ trong phá ra. Vì vậy, ta phải ra sức đề phòng những kẻ địch đó, phải chữa hết những chứng bệnh đó.

   Chúng ta chống bệnh chủ quan, chống bệnh hẹp hòi, đồng thời cũng phải chống thói ba hoa. Vì thói này cũng hại như hai bệnh kia. Vì ba thứ đó thường đi với nhau.

                                      - Sửa đổi lối làm việc, 10-1947,

                                                     t. 5, tr. 238, 239, 299.

  

            Cũng như sông thì có nguồn mới có nước, không có nguồn thì sông cạn. Cây phải có gốc, không có gốc thì cây héo. Người cách mạng phải có đạo đức, không có đạo đức thì dù tài giỏi mấy cũng không lãnh đạo được nhân dân.

                                                 - Sửa đổi lối làm việc, 10-1947, 

                                                                        t. 5, tr. 252-253.

 

Một dân tộc biết cần, kiệm, biết liêm, là một dân tộc giàu về vật chất, mạnh về tinh thần, là một dân tộc văn minh tiến bộ.

   Dân tộc ta đang kháng chiến và kiến quốc, đang xây dựng một Đời sống mới trong nước Việt Nam mới. Chẳng những chúng ta phải cần, kiệm, chúng ta còn phải thực hành chữ Liêm.

                                     - Cần Kiệm Liêm Chính, 6-1949,

                                                                    t. 5, tr. 642.

  

Trời có bốn mùa: Xuân, Hạ, Thu, Đông

Đất có bốn phương: Đông, Tây, Nam, Bắc

Người có bốn đức: Cần, Kiệm, Liêm, Chính.

Thiếu một mùa, thì không thành trời.

Thiếu một phương, thì không thành đất

Thiếu một đức, thì không thành người.

                                    - Cần Kiệm Liêm Chính, 6-1949,

                                                                    t. 5, tr. 631.

 

Chúng ta hay nể nả. Mình chỉ biết mình thanh liêm là đủ - Quan niệm: Thanh cao tự thủ không đủ. Tất cả chúng ta phụ trách trước nhân dân trong anh em phải có phê bình và tự phê bình... phải mở cửa khuyến khích lãnh đạo phê bình và tự phê bình.

- Lời phát biểu trong phiên họp Hội đồng Chính phủ,

11-1950. Tư liệu Bảo tàng Hồ Chí Minh.

  

Tất cả chúng ta phải thi hành phê bình và tự phê bình một cách liên tục và thực thà... Có thế ta mới tiến bộ...  Nhưng nhận lỗi chưa đủ, phải kiên quyết sửa lỗi.

- Lời phát biểu trong phiên họp Hội đồng Chính phủ,

11-1950. Tư liệu Bảo tàng Hồ Chí Minh.

 

 Cải tạo thế giới là việc to, phải trường kỳ gian khổ.

   Kháng chiến để cải tạo nước nhà cũng phải trường kỳ và gian khổ. Muốn cải tạo mình, cũng phải trường kỳ và gian khổ, chứ không phải là dễ đâu.

   Nếu chính mình tham ô bảo người ta liêm khiết có được không? Không được. Mình trước hết phải siêng năng, trong sạch thì mới bảo người ta trong sạch, siêng năng được.

   Ai cũng thấy siêng năng, trong sạch là tốt. Điều đó không ai chối cãi được. Thế mà vì sao vẫn không làm hay không làm được? Chẳng những không làm được mà còn làm trái lại? Đó là vì cái tâm mình không chính.

   Phải thấy kẻ địch trong mình ta nó mạnh lắm. Đế quốc bên ngoài có thể dùng súng dùng đạn để đánh được kẻ địch trong người không thể dùng lựu đạn mà ném vào được; nó vô hình, vô ảnh, không dàn ra thành trận, luôn luôn lẩn lút trong mình ta. Nó khó thấy, khó biết, nên khó tránh. Nhưng đã biết việc phải thì kiên quyết làm.

   ...

   ... Có hai con đường ở thế giới, ở trong nước và ở trong mình.

   Theo con đường ác thì dễ dàng, nhưng lăn xuống hố.

   Theo con đường thiện thì khó nhọc, nhưng vẻ vang.

   Quyết tâm là làm được.

   Cái gì khó bằng làm cách mạng, bằng đánh Tây, bằng cải tạo xã hội? Thế mà ta làm được.

   Cán bộ có quyết tâm thì cải tạo được mình, được nước nhà, được xã hội.

- Bài nói tại lớp chỉnh Đảng

Trung ương khoá 2, 3-1953,

 t. 7, tr. 59, 60, 62, 63.

  

   ... Khiêm tốn là một đạo đức mà mọi người cách mạng phải luôn luôn trau dồi.

                                        - Chớ kiêu ngạo, phải khiêm tốn,

                                           ký tên C.B.

                                       - Báo Nhân Dân, số 194, t

                                         ừ 13 đến 15-6-1954, t. 7, tr. 296.

 

Học cái tốt thì khó, ví như người ta leo núi, phải vất vả, khó nhọc mới lên đến đỉnh.

   Học cái xấu thì dễ, như ở trên đỉnh núi trượt chân một cái là nhào xuống vực sâu.

Có thể những người khi kháng chiến thì rất anh dũng, trước bom đạn địch không chịu khuất phục, nhưng đến khi về thành thị lại bị tiền bạc, gái đẹp quyến rũ, mất lập trường, sa vào tội lỗi.

   Cho nên bom đạn của địch không nguy hiểm bằng "đạn bọc đường" vì nó làm hại mình mà mình không trông thấy.

   Muốn giữ vững nhân cách, tránh khỏi hủ hoá, thì phải luôn thực hiện 4 chữ mà Bác thường nói. Đó là: Cần, Kiệm, Liêm, Chính.

- Bài nói chuyện với bộ đội, công an và cán bộ  trước khi vào tiếp quản Thủ đô, 5-9-1954, t. 7, tr. 346, 347.

  

... Chính sách của Đảng và Chính phủ là phải hết sức chăm nom đến đời sống của nhân dân. Nếu dân đói, Đảng và Chính phủ có lỗi; nếu dân rét là Đảng và Chính phủ có lỗi; nếu dân dốt là Đảng và Chính phủ có lỗi; nếu dân ốm là Đảng và Chính phủ có lỗi.

   Vì vậy, cán bộ Đảng và chính quyền từ trên xuống dưới, đều phải hết sức quan tâm đến đời sống của nhân dân. Phải lãnh đạo tổ chức, giáo dục nhân dân tăng gia sản xuất và tiết kiệm. Dân đủ ăn đủ mặc thì những chính sách của Đảng và Chính phủ đưa ra sẽ dễ dàng thực hiện. Nếu dân đói, rét, dốt, bệnh thì chính sách của ta dù có hay mấy cũng không thực hiện được.

                                                   - Bài nói chuyện tại Hội nghị

                                                     sản xuất cứu đói,

                                                   13-6-1955, t.7, tr. 572.

  

… Phải tránh tư tưởng kiêu ngạo, công thần, tự tư, tự lợi.

                                                - Bài nói chuyện tại Đại hội

                                                 đại biểu toàn quốc Đoàn

                                            Thanh niên Lao động Việt Nam,

                                                 2-11-1956. - T. 8, tr. 263.

  

… Chủ nghĩa cá nhân là trái ngược với chủ nghĩa tập thể, và chủ nghĩa tập thể, chủ nghĩa xã hội nhất định thắng, chủ nghĩa cá nhân nhất định phải tiêu diệt.

                                                   - Đạo đức cách mạng,

                                                    12-1958, t. 9, tr. 282.

... Đạo đức cách mạng là:

   Quyết tâm suốt đời đấu tranh cho Đảng, cho cách mạng. Đó là điều chủ chốt nhất.

   Ra sức làm việc cho Đảng, giữ vững kỷ luật của Đảng, thực hiện tốt đường lối, chính sách của Đảng.

   Đặt lợi ích của Đảng và của nhân dân lao động lên trên, lên trước lợi ích riêng của cá nhân mình. Hết lòng hết sức phục vụ nhân dân. Vì Đảng, vì dân mà đấu tranh quên mình, gương mẫu trong mọi việc.

   Ra sức học tập chủ nghĩa Mác - Lênin, luôn luôn dùng tự phê bình và phê bình để nâng cao tư tưởng và cải tiến công tác của mình và cùng đồng chí mình tiến bộ.

   ....

   Đạo đức cách mạng là tuyệt đối trung thành với Đảng, với nhân dân.

   ...

   Đạo đức cách mạng là ra sức phấn đấu để thực hiện mục tiêu của Đảng, hết sức trung thành phục vụ giai cấp công nhân và nông dân lao động, tuyệt đối không thể lừng chừng.

   ...

   Đạo đức cách mạng là vô luận trong hoàn cảnh nào, cũng phải quyết tâm đấu tranh, chống mọi kẻ địch, luôn luôn cảnh giác, sẵn sàng chiến đấu, quyết không chịu khuất phục, không chịu cúi đầu. Có như thế mới thắng được địch và thực hiện được nhiệm vụ cách mạng.

   ...

   Đạo đức cách mạng của người đảng viên là bất kỳ khó khăn đến mức nào cũng kiên quyết làm đúng chính sách và nghị quyết của Đảng, làm gương mẫu cho quần chúng. Mọi đảng viên phải nâng cao tinh thần trách nhiệm trước nhân dân, trước Đảng; phải ngăn ngừa và kiên quyết chống lại chủ nghĩa cá nhân.

   ...

   Đạo đức cách mạng là hoà mình với quần chúng thành một khối, tin quần chúng, hiểu quần chúng, lắng nghe ý kiến của quần chúng.

- Đạo đức cách mạng, 12-1958,

  t. 9, tr. 285, 286, 288, 290.

Chủ nghĩa cá nhân là việc gì cũng chỉ lo cho lợi ích riêng của mình, không quan tâm đến lợi ích chung của tập thể. "Miễn là mình béo, mặc thiên hạ gầy". Nó là mẹ đẻ ra tất cả mọi tính hư nết xấu như: lười biếng, suy bì, kiêu căng, kèn cựa, nhút nhát, lãng phí, tham ô, v.v... Nó là kẻ thù hung ác của đạo đức cách mạng.

                                                 - Bài nói chuyện tại Đại hội

                                                 lần thứ III của Đoàn

       Thanh niên Lao động Việt Nam,

                 24-3-1961, t. 10, tr.  306.

 

   Chủ nghĩa cá nhân, lợi mình, hại người, tự do vô tổ chức, vô kỷ luật và những tính xấu khác là kẻ địch nguy hiểm của chủ nghĩa xã hội.

   ...

   Tham ô, lãng phí tài sản của Nhà nước, tập thể, của nhân dân là hành động trộm cắp, mà ai cũng phải thù ghét, phải trừ bỏ.

   ...

   Cán bộ và đảng viên càng phải nâng cao tinh thần phụ trách, nêu gương "Cần, kiệm, liêm, chính" không xâm phạm một đồng xu, hạt thóc của Nhà nước, của nhân dân, phải chống bệnh quan liêu, mệnh lệnh là nguồn gốc sinh ra tham ô, lãng phí.

   ...

   Cán bộ và đảng viên lại càng phải có tinh thần ấy(1) phải gạt bỏ những thái độ sai lầm như: thoả mãn với thành tích bước đầu, bảo thủ, tự mãn với những kinh nghiệm đã có, có ít nhiều tri thức thì kiêu căng, coi khinh quần chúng, hoài nghi những sáng kiến bình thường của quần chúng; lười biếng, không tích cực học tập cái mới, v.v..

   ... Những tư tưởng, tác phong xấu cần chống lại là:

-         Chủ nghĩa cá nhân,

-         Quan liêu, mệnh lệnh,

-         Tham ô, lãng phí,

-         Bảo thủ, rụt rè.

- Xây dựng những con người của chủ nghĩa xã hội, 3-1961, t.10, tr. 310, 313, 314, 315.

(1) Tinh thần dám nghĩ, dám làm, tinh thần tập thể, tinh thần kỷ luật, ra sức học tập, sáng tạo, tìm tòi cái mới, ủng hộ cái mới.

Trong công tác lưu thông phân phối, có hai điều quan trọng phải luôn luôn nhớ:

               "Không sợ thiếu, chỉ sợ không công bằng.

               Không sợ nghèo, chỉ sợ lòng dân không yên".

                                              - Bài nói tại kỳ họp Hội đồng

                                                 Chính phủ cuối năm 1966,

24-12-1966, t. 12, tr. 185.

  

... Chớ bỏ qua những việc mà các chú tưởng là tầm thường... tất cả những việc làm như vậy đều nói lên tinh thần yêu nước, đạo đức trong sáng, thuần phong mỹ tục của nhân dân ta. Chúng ta đánh giặc và xây dựng xã hội mới bằng những việc làm muôn hình muôn vẻ của hàng chục triệu con người như thế, chứ không phải chỉ bằng một vài việc làm nổi bật và vang dội của một số cá nhân anh hùng.

   ...

   Những gương người tốt làm việc tốt muôn hình muôn vẻ là vật liệu quý để các chú xây dựng con ngươì. Lấy gương tốt trong quần chúng nhân dân và cán bộ đảng viên để giáo dục lẫn nhau còn là một phương pháp lấy quần chúng giáo dục quần chúng rất sinh động và có sức thuyết phục rất lớn.

   ... Ra sức làm tròn nhiệm vụ cách mạng và sống với nhau có tình có nghĩa. Lấy gương người tốt, việc tốt có thật trong nhân dân và cán bộ, đảng viên ta mà giáo dục lẫn nhau, đó chính là một cách tuyên truyền, giáo dục chủ nghĩa Mác - Lênin thiết thực nhất.

   ...

   Muốn giáo dục nhân dân, làm cho mọi người đều tốt cả thì cán bộ, đảng viên phải tự giáo dục và rèn luyện hằng ngày...

   ...

   Mỗi con người đều có thiện và ác ở trong lòng. Ta phải biết làm cho phần tốt ở trong mỗi con người nảy nở như hoa mùa xuân và phần xấu bị mất dần đi, đó là thái độ của người cách mạng.

   ...

   Lấy gương người tốt, việc tốt để hằng ngày giáo dục lẫn nhau là một trong những cách tốt nhất để xây dựng Đảng, xây dựng các tổ chức cách mạng, xây dựng con người mới, cuộc sống mới.

                                             - Ý kiến về việc làm và xuất bản

                                               loại sách "Người tốt việc  tốt",

                                                    6-1968, t. 12, tr. 550,  551.

                                                                       554, 557, 558.

  

Đảng ta là một Đảng cầm quyền. Mỗi đảng viên và cán bộ phải thật sự thấm nhuần đạo đức cách mạng, thật sự cần kiệm liêm chính, chí công vô tư. Phải giữ gìn Đảng ta thật trong sạch, phải xứng đáng là người lãnh đạo, là người đầy tớ thật trung thành của nhân dân.

                                                 - Di chúc, 1969, t.12, tr. 498.

 

Trong Đảng thực hành dân chủ rộng rãi, thường xuyên và nghiêm chỉnh tự phê bình và phê bình là cách tốt nhất để củng cố và phát triển sự đoàn kết và thống nhất của Đảng. Phải có tình đồng chí thương yêu lẫn nhau.

   ...

   Đảng cần phải chăm lo giáo dục đạo đức cách mạng cho họ, đào tạo họ thành những người thừa kế xây dựng chủ nghĩa xã hội vừa "hồng" vừa "chuyên".

   Bồi dưỡng thế hệ cách mạng cho dời sau là một việc rất quan trọng và rất cần thiết.

                                          - Di chúc, 10-5-1969,

                                                       t. 12, tr. .510.

  1. Nguyên tắc đạo đức "Nói thì phải làm" của Bác   

  2. Tinh thần quốc tế trong sáng.

  3. Yêu thương con người - nét đẹp vĩnh hằng trong chuẩn mực đạo đức Hồ Chí Minh 

  4. Những lời dạy của Bác về đạo đức

  5. Năm điều Bác Hồ dạy Thiếu nhi

  6. Sáu điều Bác Hồ dạy là kim chỉ nam cho mọi hoạt động của lực lượng CAND

  7. Năm điều Bác Hồ dạy thanh niên- THƯ GỬI THANH NIÊN CỦA BÁC HỒ

  8. Những nguyên tắc và chuẩn mực đạo đức đối với các tầng lớp khác nhau trong nhân dân

  9. Những nguyên tắc và chuẩn mực đạo đức đối với Phụ lão

  10. Những nguyên tắc và chuẩn mực đạo đức đối với Phụ nữ

  11. Những nguyên tắc và chuẩn mực đạo đức đối với Thanh, thiếu niên, nhi đồng

  12. Những nguyên tắc và chuẩn mực đạo đức đối với Bộ đội, Công an

  13. Những nguyên tắc và chuẩn mực đạo đức đối với đội ngũ trí thức

  14. Những nguyên tắc và chuẩn mực đạo đức đối với giai cấp nông dân

  15. Đạo đức vô sản, đạo đức cách mạng là thế nào?

  16. Người cán bộ phải có đức tính như thế nào?

  17.  Cán bộ là gì

  18. Quan điểm chung của Chủ tịch Hồ Chí Minh về đạo đức

*****

 

 

Trở về trang chủ