TUỔI TRẺ THPT CHƠN THÀNH
TỈNH BÌNH PHƯỚC

"Không có việc gì khó - Chỉ sợ lòng không bền - Đào núi hay lấp biển - Quyết chí ắt làm nên"

Giới thiệu chung
Cuộc Đời hoạt động
Những câu nói của Bác
Tư tưởng HỒ CHÍ MINH
Bản Di Chúc
Tác phẩm của  Bác
Phong cách Bác Hồ
Học và Làm
Album Ảnh Bác
Phim tài liệu về Bác
Chuyện Bác Hồ
Thơ về Bác
Lời bài hát về Bác
Nghe Nhạc về Bác
Hát Karaoke

Soạn: AM 531065 gửi đến 996 để nhận ảnh này

BÁC GỌI

(Ghi theo lời đồng chí Đỗ Vǎn Sửu)(1)

Sáng nay, qua đây nói, anh Hiến(2) triệu tập tôi về Bộ có việc cần. Tôi vẫn đinh ninh như mọi bận, về nhận chủ trương mới. Tôi hỏi anh Hiến có phải chuẩn bị gì không. Anh chỉ cười và bảo: "Bình thường". Ai ngờ đến giờ phút này anh mới nói thật với tôi là "Bác gọi".

Trời ơi! Bác gọi tôi? Bác gọi nhầm chǎng? Mình nghe không rõ chǎng? Mình mơ ngủ à? Tôi hỏi lại anh Hiến mà lòng vui rạo rực, không lấy gì tả xiết, không lấy gì đo cho hết nỗi mừng. Tôi quên cả mệt nhọc, hồi hộp và cảm động lắm. Rồi đây, chốc nữa gặp Bác, biết làm sao, biết thưa cùng Bác điều gì? Anh Hiến thấy tôi bối rối, anh dặn:
- Có gì nói nấy!

Trong đời, lần đầu tiên, đây là một vinh dự quá bất ngờ - một hạnh phúc cao nhất đối với tôi. Tôi suy nghĩ, sắp xếp dự kiến những điều Bác sẽ hỏi và mình sẽ thưa lại. Nhưng còn đâu thì giờ, tôi thầm trách anh Hiến, lẽ ra anh cho tôi biết ngay từ đầu. Tôi kìm cương ngựa lại, đi thong thả chờ anh Hiến.

Đến giữa rừng, một ánh lửa đàng xa soi đường đưa chúng tôi về một cǎn nhà nhỏ. Anh Chiến (bảo vệ Bác) ra gặp, và hướng dẫn chúng tôi đến một nơi khác. Đi một quãng nữa, thì đến ngôi nhà lá. Một đống lửa đốt ở giữa nhà, một ông cụ điềm đạm đang ngồi trên một khúc gỗ, ánh lửa chói sáng vầng trán cao, ông cụ cúi xuống xếp lại que củi cho ngọn lửa cháy to, nên không nom rõ mặt. Không gì vui sướng hơn! Tôi không ngờ nơi đây là Phủ Chủ tịch, là nơi luận bàn việc nước của Chính phủ Trung ương - trung tâm lãnh đạo toàn dân chống Pháp - nơi tập trung trí tuệ và sức mạnh của dân mình. Và ông cụ khoác áo ka ki bạc màu ngồi đó, là Bác Hồ. Trong khoảnh khắc, tôi còn tần ngần đứng lại bên ngoài. Anh Hiến bước vào trước, đến khi Bác lên tiếng gọi: "Chú Sửu đó phải không?", tôi mới bừng tỉnh. Ôi, sung sướng quá, tôi líu lưỡi:
- Thưa Bác, có cháu đây ạ?
Trời sắp sửa sang thu, chưa rét, nhưng ở rừng sâu, đêm có sương lạnh. Bác đang ngồi sưởi và suy nghĩ.

Bác chỉ một khúc gỗ bên đống lửa và ra hiệu bảo chúng tôi ngồi. Vừa xúc động, vừa vui mừng, tôi quan sát và cố ngắm thật kỹ, nhìn Bác rõ lâu. Dáng Bác gầy và hơi yếu. Tôi nhìn Bác từ chòm râu, mái tóc, từ nếp quần nâu giản dị đến đôi dép cao su đã sờn mép. Tôi chǎm chú đến cǎn nhà nhỏ đơn sơ, gọn gàng, một chiếc bàn tre, một cây đèn bão tỏa ánh sáng đỏ trên những trang sách báo gồm nhiều thứ tiếng nước ngoài. Bên phải tôi là chiếc giường con trải chiếu cói và chiếc chǎn trấn thủ gấp vuông góc. Tôi nhìn mãi chừng ấy thứ. Và chỉ chừng ấy thôi cũng nói lên cuộc sống thanh đạm của Bác. Tôi đã tự đặt cho mình một công việc quan trọng là phải nhìn cho kỹ, nghe cho rõ thu hết vào tâm trí để khi về kể lại cho anh chị em công nhân.

Tôi đợi chờ, chưa dám ngồi gần, Bác dịu dàng kéo xích tôi lại và bằng một giọng ấm áp, Bác hỏi:
- Chú có biết vì sao hôm nay Bác gọi lên không?
Thưa không ạ, cháu nghe đồng chí Bộ trưởng Lê Vǎn Hiến gọi lên họp ở Bộ, cháu cũng chưa rõ việc gì.
- Bác muốn nghe chuyện nhà máy của các chú làm ǎn, chiến đấu ra sao?
Tôi đưa mắt nhìn anh Hiến, như muốn cầu cứu anh giúp tôi báo cáo, nhưng anh chỉ cười, có ý bảo: cứ thật thà mà nói.
Thật là lúng túng, tôi trình bày tóm tắt, nhiều đoạn ngập ngừng, đại thể như thế này:
- Anh chị em công nhân theo lời Bác kêu gọi đã cùng toàn dân đứng lên đánh giặc, cứu nước. Nhà máy giấy Đáp Cầu đã tiêu thổ kháng chiến. Nhà cửa, kho tàng đã phá hủy. Máy móc thiết bị được dời về chiến khu. Bằng phương tiện thô sơ, chúng tôi mất bốn nǎm tháng trời để di chuyển ba nghìn tấn hàng, trong đó có trên một nghìn tấn máy móc cồng kềnh, một khối lượng trên sáu mươi vạn tấn cây số. Bình quân mỗi ngàJr anh chị em thợ chúng tôi phải đưa ba mươi tấn máy móc, vật liệu trên quãng đường dài hai trǎm cây số. Lúc bấy giờ, trong tay chỉ có mấy chiếc xe chạy bằng dầu ma dút cọc cạch, ngoài ra là xe bò, ngựa thồ, thuyền gỗ và chủ yếu là bằng đôi vai. Chúng tôi vừa di chuyển, vừa chiến đấu và vừa xây dựng. Tôi cũng thưa lại với Bác những đoạn đường trèo đèo lội suối, trên đầu thì tàu bay giặc bắn phá, dưới đất thì địch tấn công, trǎm nghìn gian khổ. Nhưng anh chị em vẫn không hề lay chuyển tấm lòng son sắt với Đảng, với cuộc kháng chiến trường kỳ. Nhiều khi chuyển không kịp phải dìm máy móc và cầm súng tự vệ . Địch đi, anh chị em công nhân lại tiếp tục sản xuất, xây dựng.

Sau khi nhà cửa, lán trại dựng xong, ngày 19-8-1947, nhà máy trong rừng lại bắt đầu hoạt động như cũ. Từ 600 công nhân phát triển lên quá gấp đôi, phân tán làm nhiều cơ sở Điện lại sáng rừng, giấy lại tiếp tục ra lò. Giấy in bạc cho nhu cầu giết giặc. Giấy in sách báo để phát triển vǎn hóa giáo dục. Giấy lên vùng rẻo cao với đồng bào các dân tộc Giấy vào Trị Thiên, qua Khu 5, vào Khu 6, đi Nam Bộ. Đồng bào, đồng chí ta trong đó ngày ngày khát khao mong đợi những vǎn kiện, tài liệu chỉ thị của Đảng, của Bác... Và cũng từ ấy ủy ban công nhân quyết định lấy tên đồng chí Hoàng Vǎn Thụ, một trong những lãnh tụ xuất sắc của Đảng cộng sản Đông Dương, đặt tên cho nhà máy kháng chiến của mình.

Buổi tối hôm ấy, tôi báo cáo không được mạch lạc lắm, nhưng Bác rất chú ý lắng nghe. Thỉnh thoảng Bác gật đầu. Tôi ngước nhìn trộm thấy Bác vui, nên cứ tiếp tục kể. Còn anh Hiến thì theo dõi, thỉnh thoảng lại nhắc một vài việc mà tôi quên. Tự nhiên tôi thấy mình bạo hơn. Tôi kể cả những chuyện làm nên, những điều thất bại trong lãnh đạo trong đấu tranh cho Bác nghe, mong Bác dạy bảo cho những việc làm, những điều phải tránh. Tôi ngừng một lúc.
Thế nào, hết chưa? Bác hỏi tôi vậy.
Cháu quên nhiều. Bác dạy gì cháu thưa tiếp.
Bác châm một diếu thuốc lá, rồi Bác hỏi:
- Anh chị em thợ làm việc và chiến đấu gian khổ như vậy, chú sắp xếp cho công nhân và gia đình anh chị em ǎn ở như thế nào?

Cũng may là điều này tôi đã chuẩn bị sẵn trong óc, nên báo cáo rất tỉ mỉ với Bác về tình hình ǎn ở, về việc địa phương cung cấp gạo, mắm muối và việc giúp các gia đình công nhân tham gia làm việc trong nhà máy. Tôi kể lại những hy sinh to lớn của anh chị em công nhân trẻ làm việc không có lương, ǎn uống kham khổ, nhưng trǎm người như một đều hướng về Đảng và tin tưởng ở thắng lợi ngày mai.

Trước hết, Bác dạy tôi phải chú trọng đến việc nâng cao đời sống cho công nhân. Bác nói:
- Kháng chiến còn dài, phải biết tǎng gia sản xuất và tiết kiệm, tránh lãng phí. Chi bộ Đảng phải quan tâm đến đời sống và học tập của anh chị em thợ trẻ.
Tôi say sưa nghe kỹ từng lời, từng chữ. Bác tiếp tục hỏi:
- Nhà máy đã che kín chưa? Khi tàu bay bắn phá thì anh chị em ẩn nấp ở đâu?
Thực ra nhà máy chúng tôi chưa có kế hoạch gì cả, mình lại còn non nớt, chưa có kinh nghiệm, lại xem thường, nên tôi báo cáo:
- Gần rừng, nếu có việc gì chúng cháu kéo chạy ra rừng, hoặc thưa Bác chạy vào sườn núi ạ?
Bác lắc đầu:
- Không được đâu, thế là chủ quan lắm. Ngày mai về khai hội chi bộ Đảng các chú phải tổ chức đào hầm tránh máy bay, phải che chắn máy móc cẩn thận. Nếu bỏ chạy, thì không sản xuất được mà còn bị lộ sẽ nguy hiểm. Còn người, còn máy thì còn sản xuất và còn đánh Pháp được. Con người là rất quí. Các chú phải bảo vệ cẩn thận.
Bác quay sang phía anh Hiến:
- Bác nhắc chú Hiến là đối với các cơ sở sản xuất phải chú ý an toàn, phải cảnh giác, chớ coi thường.
Vâng, cháu xin hứa về làm ngay ạ!
Anh Hiến biết khuyết điểm, mặt hơi cúi xuống, còn tôi thì toát mồ hôi. Tôi nghĩ: mình thật đáng tội. Bác phê bình đồng chí Bộ trưởng, nhưng chính là khuyết điểm của mình. Lần đầu tiên được Bác trực tiếp phê bình thật chí lý, mình chưa làm tròn phận sự bảo vệ công nhân.
Chúng tôi đang bǎn khoǎn, thì Bác lại thân mật hỏi tiếp:
Các chú ở nhà máy có liên hệ, giúp đỡ bà con nông dân ở địa phương không? Phong tục ở đấy, các chú đã hiểu hết chưa?
Thưa chưa ạ!
Bác cười, nụ cười rất hiền hậu, khoan dung, nhưng cũng rất nghiêm khắc:
- Thế ai cung cấp nguyên liệu cho các chú?
- Bà con các dân tộc ạ?
Bác xòe bàn tay, chỉ từng ngón một, Bác nói:
- Gạo này, thịt này, tre nứa này, các thứ làm ra giấy này, cái gì cũng dựa vào nhân dân. Bà con nông dân ở đây "hậu đãi các chú như thế, mà các chú lại ǎn ở "bạc bẽo" không liên hệ giúp đỡ bà con.
Bác nói tiếp:
- Thế bà con nông dân nghe xây dựng nhà máy có vui mừng không?
- Thưa Bác vui thì có vui ạ, nhưng cũng sợ bị ném bom chết cả làng.
Bác ngắt lời tôi:
- Đúng đấy, phải hiểu rõ khó khǎn và tâm tư của quần chúng, giáo dục giúp đỡ đồng bào cùng chiến đấu bảo vệ nhà máy, bảo vệ cách mạng. Còn các chú công nhân thì phải đoàn kết, gương mẫu đi đầu trong mọi việc để quần chúng tin cậy. Đồng bào vững lòng kháng chiến và tin tưởng thì kháng chiến nhất định thành công.
Bác lại ân cần thǎm hỏi gia đình tôi và Bác hỏi tôi bao nhiêu tuổi. Tôi đáp lại:
Cháu hǎm ba tuổi ạ.
Bác gật đầu có vẻ hài lòng. Bác nói:
- Thanh niên như thế là tốt, chú còn trẻ. Làm việc phải biết dựa vào Đảng, dựa vào nhân dân. Việc gì cũng bàn bạc với quần chúng. Phải khiêm tốn, tự nguyện làm học trò quần chúng.
Sau cùng, Bác khen anh chị em thợ nhà máy giấy Hoàng Vǎn Thụ đã anh dũng chiến đấu và làm được giấy kháng chiến. Bác dạy:
- Công nhân nhà máy còn phải ra sức học tập phải nêu cao vai trò làm chủ, phải tiến bộ không ngừng, không được tự kiêu, tự mãn. Sau này kháng chiến thắng lợi hoàn toàn, các cô các chú còn phải quản lý nhà máy to lớn hơn.
Câu chuyện kéo dài quá bốn mươi phút. Bác còn dặn dò anh Hiến:
- Chú Hiến nên rút ra một số kinh nghiệm. Qua nhà máy Hoàng Vǎn Thụ, công nhân Việt Nam ta như vậy là rất giỏi, rất dũng cảm. Phải đẩy mạnh thi đua ái quốc, thi đua làm nhanh, làm nhiều, làm tốt, làm rẻ. Phát huy mọi khả nǎng, mọi sáng kiến làm cho mọi người tin ở sức mình, tin ở tập thể. Phải bảo vệ cơ sở sản xuất cho tết. Bác nhắc chú vấn đề dùng máy sản xuất, nhưng phải coi trọng thủ công. Chẳng may máy móc bị bắn phá, thì vẫn liên tục sản xuất được. Bác nghe chú Sửu, bí thư chi bộ nhà máy nói như vậy là chưa chú trọng đúng mức đến đời sống công nhân. Chưa hết lòng giúp đỡ đồng bào địa phương và chưa cảnh giác cách mạng cao.
Đêm ấy ra về, anh Hiến dặn tôi phải đem mọi ý kiến của Bác về báo cáo với chi bộ, và bàn bạc với anh em công nhân, phát động thi đua trong nhà máy.

Hôm sau mặt trời lên đã khá cao, tôi trở về đến nhà.

Toàn thể cán bộ, công nhân nhà máy đã họp mít tinh để nghe tôi báo cáo và phát động thi đua sản xuất tiết kiệm.

Cũng nhờ đó mà tinh thần làm chủ được nêu cao, sáng kiến được nảy nở, phong trào thi đua với chị thợ xeo Nguyễn Thị Soi được toàn thể cán bộ, công nhân tham gia sôi nổi. Chúng tôi tìm tòi làm "than trắng" (thủy điện nhỏ) tiết kiệm được nhiều "vàng đen", hạ giá thành 20%. Những đường hào những hầm hố ngang dọc quanh nhà máy, máy móc được đắp ụ che chắn kỹ. Trong những nǎm kháng chiến, có nơi bị bắn phá đến 12 lần, có cơ sở chịu đựng 18 trận bom mà vẫn bảo vệ được an toàn, hạn chế được thiệt hại.

Vâng theo lời Bác dạy, chúng tôi cuốc nương, phá đồi hoang trồng sắn, trồng khoai. Hàng nǎm tự túc được trên ba tháng lương thực, để cho các chiến sĩ có nhiều thóc gạo ǎn no đánh khỏe giành thắng lợi. Vâng lời Bác, chúng tôi eòn ra sức giúp .đồng bào địa phương, đáp đền lại tấm lòng trung hậu và ý chí cách mạng của nông dân, và cũng nhờ thế, tinh thần đoàn kết công nông được tǎng cường rõ rệt.

Thế rồi, sau chín nǎm chiến đấu cực kỳ anh dũng, hòa bình được lập lại. Những lời dạy xưa kia của Bác được thực hiện đầy đủ. Quả nhiên, anh chị em nhà máy giấy Hoàng Vǎn Thụ làm chủ được nhà máy to lớn gấp bội phần, mức sản xuất gấp hàng chục lần trước kia. Mười bốn nǎm sau, mỗi nǎm, thành tích thi đua yêu nước của nhà máy được đánh dấu bằng một Huân chương lao động. Có hai phân xưởng được danh hiệu vẻ vang: phân xưởng lao động xã hội chủ nghĩa. Hiện nay, nhà máy giấy Hoàng Vǎn Thụ đã trở thành lá cờ đầu của ngành công nghiệp. Nhất là những ngày chống chiến tranh phá hoại man rợ của giặc Mỹ, anh chị em công nhân vừa chiến đấu vừa sản xuất đã lập nhiều thành tích vẻ vang và góp phần bắn rơi nhiều máy bay Mỹ.

Hai mươi nǎm đã qua, những lời dạy của Bác đã soi sáng cho chúng tôi trên mọi đường, trong mọi công tác, trong tư tưởng, tình cảm và cả trong sinh hoạt hàng ngày.

Bác gọi tôi hai mươi nǎm về trước, tôi vẫn đinh ninh là Bác vừa gọi tôi mới ngày hôm qua. Bác gọi, cháu luôn luôn có mặt. Thưa với Bác "chúng cháu đã sẵn sàng".

(1) Đồng chí Đỗ Vǎn Sửu là giám đốc nhà máy giấy Hoàng Vǎn Thụ.
Sau này đồng chí là Vụ trưởng thuộc Bộ Điện than, đã hy sinh khi giặc Mỹ ném bom Hà Nội vào nǎm 1972.

(2) Đồng chí Lê Vǎn Hiến, Bộ trưởng Bộ Tài chính, Nhà máy giấy trực thuộc bộ này.
 

  1. @ Những mẩu chuyện về Bác Hồ với thiếu niên, nhi đồng

  2. Bác gọi

  3. Bác đã dạy tôi yêu thương con trẻ

  4. Bác Hồ với ba người con đỡ đầu ở Pháp - Đức - Nga

  5. Bác Hồ thưởng huy hiệu của Người cho La Thị Tám, nữ anh hùng tại ngã ba Đồng Lộc

  6. Bác Hồ với vấn đề tiết kiệm trong ngành ngoại giao

  7. Bác Hồ với thương binh, liệt sĩ

  8. Bác không đồng ý với nghị quyết của Bộ Chính trị về tổ chức kỉ niệm ngày sinh của Người

  9. Bác đi thăm rừng Cúc Phương

  10. Bài học dựa vào dân

  11. Bác Hồ với việc sử dụng nhân tài

  12. Bác Hồ với những người làm phim

  13. Bác Hồ đọc sách báo

  14. Bác Hồ và cái Tết ấn tượng

  15. Bác Hồ với Trung thu độc lập đầu tiên

  16. Bác tặng khăn quàng

  17. Bác Hồ với việc học tập và sử dụng tiếng nước ngoài

  18. Bác nắm bàn tay THAN BỤI của chúng tôi

  19. Bác Hồ với chị Lý

  20. Bác Hồ với người làm báo

  21. Bác nhớ các cháu

  22. Bác cũng phải có giấy mà !

  23. Bác Hồ thích ăn món gì nhất

  24. Bác Hồ với Cụ Phan Châu Trinh

  25. Bác Hồ với Cụ Phan Bội Châu - Bức thư Phan Bội Châu gửi Lý Thụy (Nguyễn Ái Quốc)

  26. Bác Hồ với Cụ Huỳnh Thúc Kháng

  27. Bản yêu sách của nhân dân An Nam gửi hội nghị Véc-xây

  28. Ba lần được gặp Bác Hồ

  29. Bữa cơm gia đình

  30. Bài học của thầy mo

  31. Bức tranh thêu Chủ tịch Hồ Chí Minh tặng đại tá Stephen L. Nordlinger

  32. Các em sạch và ngoan thật!

  33. Cách ứng đáp mẫn tiệp của Chủ tịch Hồ Chí Minh

  34. Cách đọc độc đáo của Bác

  35. Câu lạc bộ Phô Bua, nhà văn Léo Poldes và vở kịch Con rồng tre của Nguyễn Ái Quốc

  36. Câu chuyện về cuốn sổ tiết kiệm của Bác Hồ

  37. Cây xanh bốn mùa

  38. Cây xanh bốn mùa (2)

  39. Cây đào mùa xuân

  40. Câu chuyện về 3 chiếc balô

  41. Câu chuyện về chiếc tàu phá thuỷ lôi mang biệt hiệu T5 và tấm lòng của Bác

  42. chuyện về 3 chiếc ba lô (2)

  43. Chai mật ong Bác tặng

  44. Châu tự do

  45. Chim Hồng dang rộng cánh bay xa

  46. Chiếc máy điều hòa nhiệt độ trong phòng Bác

  47. Chủ tịch Hồ Chí Minh với gia đình Raymond Aubrac

  48. Chú để Bác thuyết minh cho

  49. Chú ngã có đau không

  50. Chúc tết Bác, ngâm thơ Bác

  51. Chủ tịch Hồ Chí Minh tiếp các nhà báo trong thời gian đi thăm nước Pháp năm 1946

  52. Con người vĩ đại

  53. Con đường dẫn tôi đến chủ nghĩa Lênin

  54. Có thể cho người nghèo những thứ ấy

  55. Cố gắng giải phóng nhanh để Bác được vào thăm đồng bào miền Nam

  56. Cuộc sống giản dị của Bác ở Phủ Chủ tịch

  57. Củng Hồ biết thuốc giỏi lắm

  58. Cụ khách lạ dễ mến

  59. Dưới gốc đa Tân Trào

  60. Đạo đức người ăn cơm

  61. Đi làm ruộng với nông dân

  62. Đôi dép Bác Hồ

  63. Đường về Pắc Bó

  64. Em Đội viên mắt sáng

  65. Giản dị và tiết kiệm

  66. Gương mẫu tôn trọng luật lệ

  67. Hai lần được gặp Bác

  68. Hồ Chí Minh - Nhà văn hoá lớn

  69. Kỷ niệm Bác trong nhà lao Phú Quốc

  70. Lòng yêu nước, ánh sáng và tinh thần quốc tế

  71. “Lịch sử” ba bộ quần áo của Bác

  72. Màu xanh còn mãi

  73. Mùa xuân nhớ Bác

  74. Một ngày thu không thể quên

  75. Một lần nhớ mãi

  76. Năm ấy Bác Hồ không đi thăm rừng Cúc Phương

  77. Người Công giáo ghi ơn Bác Hồ

  78. Nhà sàn Bác Hồ: Bài học về sự giản dị, tiết kiệm

  79. Nhân cách Bác Hồ

  80. Những kỷ niệm tháng sáu trong cuộc đời hoạt động cách mạng của NAQ - Hồ Chí Minh

  81. Những bữa cơm của Bác Hồ

  82. Những bào thơ xuân của Bác Hồ 40 năm về trước

  83. Nhờ có Bác tôi đã gắn trọn đời mình với Việt Nam

  84. Những đêm giao thừa Bác đến với người nghèo

  85. Nghĩa nặng tình sâu

  86. Những bông hoa trong vườn Bác

  87. Nhớ mãi hình ảnh Bác

  88. Những bài thơ xuân của Bác Hồ

  89. Những ngày ấu thơ hạnh phúc

  90. Người kể chuyện Bác Hồ của bản A La

  91. Những vết mạng trên áo Bác

  92. Nồng nàn tình yêu dân yêu tổ quốc

  93. Quyết giành cho được độc lập

  94. Sinh hoạt giản dị của Bác Hồ

  95. Tài ngoại giao của Bác

  96. Tài ứng khẩu của Bác

  97. Tài sản của dân sao tìm cách đút túi

  98. Tấm huân chương cao quí

  99. Từ một tách cà phê

  100. Thấu hiểu phong tục của dân tộc

  101. Thời gian quí báu lắm !

  102. Tiếng sáo Bác Hồ

  103. Thăm làng gốm bát tràng

  104. Thế mà cũng khoe

  105. Thép Bác Hồ

  106. Tình thương của Bác

  107. Tình cảm lớn lao của Bác Hồ với thương binh

  108. Tôi là người cộng sản như thế này này!

  109. Tự hào là chiến sĩ cảnh vệ của Bác

  110. Vàng là ở hai bàn tay

  111. Vừa đẹp vừa đỡ chói mắt đồng bào

  112. 50 năm Bác Hồ phát động Tết trồng cây

 

 

Trở về trang chủ